Sở Mặc nhìn Huyền Phiên trong tay, tâm niệm vừa động, u quang lưu chuyển. Hai bóng người, một trắng một sặc sỡ, từ mặt phiên tách ra rồi đáp xuống trước mặt hắn.
Lúc này, hai người Chỉ, Dục chẳng còn lấy nửa phần kiêu ngạo như trước. Chỉ đạo nhân cúi đầu đứng lặng, tư thái khép nép; Dục đạo nhân lại chỉ còn độc một bộ váy áo mộc mạc, ngoan ngoãn cúi mi.
Từ khoảnh khắc bị hút vào trong phiên, bọn họ đã hiểu rõ vận mệnh của bản thân, chẳng còn mảy may tâm tư phản kháng.
Ánh mắt Sở Mặc lướt qua hai người, khẽ gật đầu:




